和野渡赋双竹松梅古风

宋代 卫宗武
挺然昂霄蟠涧阿,彼美松者非凡槎。 千林摇落乃孤艇,舞春杨柳傞傞。 翛然照水溪一涯,彼美梅者非凡葩。 冰姿皎洁抱清独,漫山桃李徒繁华。 昔人品题信不苟,每以此木与此花。 伊谁挈置小盆盎,高标盘曲良可嗟。 然虽矫失真性,幽香贞色仍堪夸。 况分瑞竹与鼎立,岁寒之侣何以加。 竹尤挺特过二者,逸鞭吐秀吐兰芽。 两枝撑出露头角,一类襁褓髻未丫。 於中此更拔其萃,似觉小异如孟嘉。 会从尺寸达寻丈,摩拂穹汉生云霞。 可亲雅与书帙称,相对慎勿肉食奢。 君这取友莫此尚,此友宁久留君家。 须知调鼎待侍实,岂但水影夸横斜。 须知大才作隆栋,岂但古干森虬蛇。 虚心劲节岂无用,宁在楚楚仪容佳。 为龙致雨行矣神,变化轰雷制电与世驱奸邪。
tǐng rán áng xiāo pán jiàn ā   měi sōng zhě fēi fán chá  
qiān lín yáo luò nǎi tǐng   chūn yáng liǔ suō suō  
xiāo rán zhào shuǐ   měi méi zhě fēi fán  
bīng 姿 jiǎo jié bào qīng   màn shān táo fán huá  
rén pǐn xìn gǒu   měi huā  
shuí qiè zhì xiǎo pén àng   gāo biāo pán liáng jiē  
rán suī jiǎo shī zhēn xìng   yōu xiāng zhēn réng kān kuā  
kuàng fēn ruì zhú dǐng   suì hán zhī jiā  
zhú yóu tǐng guò èr zhě   biān xiù lán  
liǎng zhī chēng chū tóu jiǎo   lèi qiǎng bǎo wèi  
zhōng gèng cuì   shì jué xiǎo mèng jiā  
huì cóng chǐ cùn xún zhàng   qióng hàn shēng yún xiá  
qīn shū zhì chēng   xiāng duì shèn ròu shí shē  
jūn zhè yǒu shàng   yǒu níng jiǔ liú jūn jiā  
zhī tiáo dǐng dài shì shí   dàn shuǐ yǐng kuā héng xié  
zhī cái zuò lóng dòng   dàn gàn sēn qiú shé  
xīn jìn jié yòng   níng zài chǔ chǔ róng jiā  
wèi lóng zhì xíng shén   biàn huà hōng léi zhì diàn shì jiān xié