和遥见归舟
帆在天边客倚楼,此时相望最离忧。
星槎路远迷全影,绣被香遥认半讴。
不见鲛盘休坠涕,莫逢莲叶更障羞。
石城艇子知非是,始信无愁果有愁。
fān
帆
zài
在
tiān
天
biān
边
kè
客
yǐ
倚
lóu
楼
,
cǐ
此
shí
时
xiāng
相
wàng
望
zuì
最
lí
离
yōu
忧
。
。
xīng
星
chá
槎
lù
路
yuǎn
远
mí
迷
quán
全
yǐng
影
,
xiù
绣
bèi
被
xiāng
香
yáo
遥
rèn
认
bàn
半
ōu
讴
。
。
bú
不
jiàn
见
jiāo
鲛
pán
盘
xiū
休
zhuì
坠
tì
涕
,
mò
莫
féng
逢
lián
莲
yè
叶
gèng
更
zhàng
障
xiū
羞
。
。
shí
石
chéng
城
tǐng
艇
zǐ
子
zhī
知
fēi
非
shì
是
,
shǐ
始
xìn
信
wú
无
chóu
愁
guǒ
果
yǒu
有
chóu
愁
。
。