和姚给事寓直之作

唐代 宋之问
清论满朝阳,高才拜夕郎。还从避马路,来接珥貂行。 宠就黄扉日,威回白简霜。柏台迁鸟茂,兰署得人芳。 禁静钟初彻,更疏漏渐长。晓河低武库,流火度文昌。 寓直恩徽重,乘秋藻翰扬。暗投空欲报,下调不成章。
qīng lùn mǎn zhāo yáng   gāo cái bài láng hái cóng   lái jiē ěr diāo xíng
chǒng jiù huáng fēi   wēi huí bái jiǎn shuāng bǎi tái qiān niǎo mào   lán shǔ rén fāng
jìn jìng zhōng chū chè   gèng shū lòu jiàn zhǎng xiǎo   liú huǒ wén chāng
zhí ēn huī zhòng   chéng qiū zǎo hàn yáng àn tóu kōng bào   xià diào chéng zhāng