和延州三咏·八览亭

宋代 宋祁
亭轩入空碧,极眺烦虑开。 汉树有葱蒨,陇云多徘徊。
tíng xuān kōng   tiào fán kāi
hàn shù yǒu cōng qiàn   lǒng yún duō pái huái