和彦猷晚宴明月楼二首 其一

宋代 苏舜钦
溪声来从一气外,楼阁插在苍霞中。艳歌横飞送落日,哀筝自响吹霜风。 低昂黛色四山黯,凌乱缬纹疏树红。凭阑挥手问世俗,何人得到蟾蜍宫。
shēng lái cóng wài   lóu chā zài cāng xiá zhōng yàn héng fēi sòng luò   āi zhēng xiǎng chuī shuāng fēng
áng dài shān àn   líng luàn xié wén shū shù hóng píng lán huī shǒu wèn shì   rén dào chán chú gōng