和彦文秋兴

宋代 刘敞
商飙零枯林,疏雨堕中夕。览物怆已惊,怀人渺难得。 明发聆逸唱,愿言慰幽寂。胡为抱纡郁,更使动悽恻。 蜚鸿识来宾,鹰隼知所击。物微有逢辰,子北独失职。 高天终难间,浅俗每忌直。浮沈岂非智,器远固难识。
shāng biāo líng lín   shū duò zhōng lǎn chuàng jīng   huái 怀 rén miǎo nán de
míng líng chàng   yuàn yán wèi yōu wéi bào   gèng shǐ 使 dòng
fēi hóng 鸿 shí lái bīn   yīng sǔn zhī suǒ wēi yǒu féng chén   zi běi shī zhí
gāo tiān zhōng nán jiān   qiǎn měi zhí shěn fēi zhì   yuǎn nán shí