和杨直讲夹竹花图

宋代 梅尧臣
桃花夭红竹净绿,春风相间连溪谷。 花留蜂蝶竹有禽,三月江南看不足。 徐熙下笔能逼真,茧素画成才六幅。 萼繁叶密有向背,枝瘦节疏有直曲。 年深粉剥见墨纵,描写工夫始惊俗。 从初李氏国破亡,图书散入公侯族。 公侯三世多衰微,窃贸担头由婢仆。 太学杨君固甚贫,直缘识别争来鬻。 朝质绨袍暮质琴,不忧明日铛无粥。 装成如得骊颔珠,谁能更问龙牙轴。 竹真似竹桃似桃,不待生春长在目。
táo huā yāo hóng zhú jìng 绿   chūn fēng xiāng jiàn lián
huā liú fēng dié zhú yǒu qín   sān yuè jiāng nán kàn
xià néng zhēn   jiǎn huà chéng cái liù
è fán yǒu xiàng bèi   zhī shòu jié shū yǒu zhí
nián shēn fěn jiàn zòng   miáo xiě gōng shǐ jīng
cóng chū shì guó wáng   shū sàn gōng hóu
gōng hóu sān shì duō shuāi wēi   qiè mào dān tóu yóu
tài xué yáng jūn shén pín   zhí yuán shí bié zhēng lái
cháo zhì páo zhì qín   yōu míng dāng zhōu
zhuāng chéng hàn zhū   shuí néng gèng wèn lóng zhóu
zhú zhēn zhú táo shì táo   dài shēng chūn zhǎng zài