和杨伟明韵

宋代 冯时行
黄花不待我西紧,去载空吟九日诗。 今载拟招风月友,共醉黄花香满枝。 佳辰不许负佳客,我友南北如分岐。 骄马行嘶缙云碧,楚狂便我无退之。 把杯声作噫吁嘻,伤予未遇空嗟咨。 雄文自是送穷术,那忧穷鬼长相随。 牍中灿灿蓝田玉,有谁怀宝遇明时。 慷慨男儿当自料,少把閒愁愁所思。
huáng huā dài 西 jǐn   zài kōng yín jiǔ shī
jīn zài zhāo fēng yuè yǒu   gòng zuì huáng huā xiāng mǎn zhī
jiā chén jiā   yǒu nán běi fēn
jiāo xíng jìn yún   chǔ kuáng biàn 便 tuì 退 zhī
bēi shēng zuò   shāng wèi kōng jiē
xióng wén shì sòng qióng shù   yōu qióng guǐ zhǎng xiàng suí
zhōng càn càn lán tián   yǒu shuí huái 怀 bǎo míng shí
kāng kǎi nán ér dāng liào   shǎo xián chóu chóu suǒ