和杨遂贺雨

宋代 王禹偁
我罢内庭职,出临永阳民。 永阳民虽庶,未免多饥贫。 富之既无术,龊龊为谨身。 可堪今夏旱,如燎复如焚。 厥田本涂泥,坐见生埃氛。 稚老无所诉,嗷嗷望穹旻。 食禄忧人忧,蚤夜眉不伸。 促决狱中囚,遍祷境内神。 楚辞有山鬼,庙貌罗水滨。 胡法有浮图,寺宇连城闉。 斋庄命寮寀,供给抽俸缗。 鼓笛迎湫水,香花照金轮。 诚知非典故,且慰旱熯人。 偶与天雨会,霶霶四郊匀。 插秧复修堰,野叟何欣欣。 可办官赋调,亦免农艰辛。 燮调赖时相,感应由圣君。 于吾复何有,敢望歌颂云。 清流杨水部,德与我为邻。 仇香官位屈,何逊诗格新。 见投贺雨篇,言自人口闻。 夫君盖私我,过实岂相亲。 为霖非我事,职业唯词臣。 若有民谣起,当歌帝泽春。 庶使采诗官,入奏助南薰。
nèi tíng zhí   chū lín yǒng yáng mín
yǒng yáng mín suī shù   wèi miǎn duō pín
zhī shù   chuò chuò wèi jǐn shēn
kān jīn xià hàn   liáo fén
jué tián běn   zuò jiàn shēng āi fēn
zhì lǎo suǒ   áo áo wàng qióng mín
shí yōu rén yōu   zǎo méi shēn
jué zhōng qiú   biàn dǎo jìng nèi shén
chǔ yǒu shān guǐ   miào mào luó shuǐ bīn
yǒu   lián chéng yīn
zhāi zhuāng mìng liáo cǎi   gōng chōu fèng mín
yíng jiǎo shuǐ   xiāng huā zhào jīn lún
chéng zhī fēi diǎn   qiě wèi hàn hàn rén
ǒu tiān huì   pāng pāng jiāo yún
chā yāng xiū yàn   sǒu xīn xīn
bàn guān diào   miǎn nóng jiān xīn
xiè diào lài shí xiāng   gǎn yìng yóu shèng jūn
yǒu   gǎn wàng sòng yún
qīng liú yáng shuǐ   wèi lín
chóu xiāng guān wèi   xùn shī xīn
jiàn tóu piān   yán rén kǒu wén
jūn gài   guò shí xiāng qīn
wèi lín fēi shì   zhí wéi chén
ruò yǒu mín yáo   dāng chūn
shù shǐ 使 cǎi shī guān   zòu zhù nán xūn