河阳诗

唐代 李商隐
黄河摇溶天上来,玉楼影近中天台。龙头泻酒客寿杯, 主人浅笑红玫瑰。梓泽东来七十里,长沟复堑埋云子。 可惜秋眸一脔光,汉陵走马黄尘起。南浦老鱼腥古涎, 真珠密字芙蓉篇。湘中寄到梦不到,衰容自去抛凉天。 忆得蛟丝裁小卓,蛱蝶飞回木绵薄。绿绣笙囊不见人, 一口红霞夜深嚼。幽兰泣露新香死,画图浅缥松溪水。 楚丝微觉竹枝高,半曲新辞写绵纸。巴西夜市红守宫, 后房点臂斑斑红。堤南渴雁自飞久,芦花一夜吹西风。 晓帘串断蜻蜓翼,罗屏但有空青色。玉湾不钓三千年, 莲房暗被蛟龙惜。湿银注镜井口平,鸾钗映月寒铮铮。 不知桂树在何处,仙人不下双金茎。百尺相风插重屋, 侧近嫣红伴柔绿。百劳不识对月郎,湘竹千条为一束。
huáng yáo róng tiān shàng lái   lóu yǐng jìn zhōng tiān tāi lóng tóu xiè jiǔ shòu 寿 bēi  
zhǔ rén qiǎn xiào hóng méi guī dōng lái shí   zhǎng gōu qiàn mái yún
qiū móu luán guāng   hàn líng zǒu huáng chén nán lǎo xīng xián  
zhēn zhū róng piān xiāng zhōng dào mèng dào   shuāi róng pāo liáng tiān
jiāo cái xiǎo zhuó   jiá dié fēi huí mián 绿 xiù shēng náng jiàn rén  
kǒu hóng xiá shēn jué yōu lán xīn xiāng   huà qiǎn piāo sōng shuǐ
chǔ wēi jué zhú zhī gāo   bàn xīn xiě mián zhǐ 西 shì hóng shǒu gōng  
hòu fáng diǎn bān bān hóng nán yàn fēi jiǔ   huā chuī 西 fēng
xiǎo lián chuàn duàn qīng tíng   luó píng dàn yǒu kòng qīng wān diào sān qiān nián  
lián fáng àn bèi jiāo lóng shī 湿 yín zhù jìng jǐng kǒu píng   luán chāi yìng yuè hán zhēng zhēng
zhī guì shù zài chǔ   xiān rén xià shuāng jīn jīng bǎi chǐ xiāng fēng chā chóng  
jìn yān hóng bàn róu 绿 bǎi láo shí duì yuè láng   xiāng zhú qiān tiáo wèi shù