和杨拱辰见惠

宋代 冯时行
所操或异趣,并席宁相亲。 臭味傥不殊,千里情犹伸。 古今邪正间,何啻万微尘。 平生阅世眼,服膺无几人。 济济数君子,厖然气深淳。 南郭服仁义,辙迹世所循。 杨侯墨池孙,清厉凌苍旻。 公干抱奇蕴,謦咳皆瑰珍。 造物岂私我,惠我为德邻。 贱子婴祸罗,蹭蹬巴江垠。 弃逐类秦客,憔悴如楚臣。 九死不能悔,百炬未失真。 敢希鸣玉侣,庶混击壤民。 饮水蠲烦燥,薰香忏贪嗔。 曷来古安汉,息黥幸依仁。 至道迷所适,避风时问津。 昨者枉车盖,正值霜雪辰。 厨空无盛烟,坐冷乏软茵。 墙头丐邻翁,肴核粗且陈。 公言我未暇,语竟即踆踆。 挽袂不可止,满坐颜色颦。 公方迟腾踏,我已甘隐沦。 我归楚之夔,公家蜀之岷。 感此会合难,时来笑脱巾。 酒户较深阔,句法窥清新。 纵游当秉烛,正恐别鼻辛。 公能勉此乐,我及留中春。
suǒ cāo huò   bìng níng xiāng qīn
chòu wèi tǎng shū   qiān qíng yóu shēn
jīn xié zhèng jiān   chì wàn wēi chén
píng shēng yuè shì yǎn   yīng rén
shù jūn zi   máng rán shēn chún
nán guō rén   zhé shì suǒ xún
yáng hóu chí sūn   qīng líng cāng mín
gōng gàn bào yùn   qǐng hāi jiē guī zhēn
zào   huì wèi lín
jiàn yīng huò luó   cèng dèng jiāng yín
zhú lèi qín   qiáo cuì chǔ chén
jiǔ néng huǐ   bǎi wèi shī zhēn
gǎn míng   shù hùn rǎng mín
yǐn shuǐ juān fán zào   xūn xiāng chàn tān chēn
lái ān hàn   qíng xìng rén
zhì dào suǒ shì   fēng shí wèn jīn
zuó zhě wǎng chē gài   zhèng zhí shuāng xuě chén
chú kōng shèng yān   zuò lěng ruǎn yīn
qiáng tóu gài lín wēng   yáo qiě chén
gōng yán wèi xiá   jìng qūn qūn
wǎn mèi zhǐ   mǎn zuò yán pín
gōng fāng chí téng   gān yǐn lún
guī chǔ zhī kuí   gōng jiā shǔ zhī mín
gǎn huì nán   shí lái xiào tuō jīn
jiǔ jiào shēn kuò   kuī qīng xīn
zòng yóu dāng bǐng zhú   zhèng kǒng bié xīn
gōng néng miǎn   liú zhōng chūn