和彦达新居

宋代 胡寅
喜居夏屋成,竹树讙燕雀。 门径眇云水,亦见轮蹄错。 君本有用才,魏匏自濩落。 平生五车勤,岁晏一箪乐。 永言青眼旧,每笑春风薄。 共何贞石心,火炎岂能铄。 激志山岳耸,放怀宇宙廓。 过我虽蹁跹,拄杖得所托。 但惭城市过错,兼味止葵藿。 方罗玉尘挥,忽听金奏作, 薰然陶天和,宁复慕人爵。 澹泊道义交,已谢势利怍。 遥知尊杓存,酒熟待同酌。
xià chéng   zhú shù huān yàn què
mén jìng miǎo yún shuǐ   jiàn lún cuò
jūn běn yǒu yòng cái   wèi páo huò luò
píng shēng chē qín   suì yàn dān
yǒng yán qīng yǎn jiù   měi xiào chūn fēng báo
gòng zhēn shí xīn   huǒ yán néng shuò
zhì shān yuè sǒng   fàng huái 怀 zhòu kuò
guò suī pián xiān   zhǔ zhàng de suǒ tuō
dàn cán chéng shì guò cuò   jiān wèi zhǐ kuí huò
fāng luó chén huī   tīng jīn zòu zuò  
xūn rán táo tiān   níng rén jué
dàn dào jiāo   xiè shì zuò
yáo zhī zūn biāo cún   jiǔ shú dài tóng zhuó