和彦达落梅

宋代 胡寅
为问东风有底忙,吹成疏雪洒林塘。 应知剩馥归香骨,谁拾残英试粉妆。 安得反魂三折臂,漫披能赋九回肠。 枝间赖有青青子,不遣行人折过墙。
wèi wèn dōng fēng yǒu máng   chuī chéng shū xuě lín táng
yīng zhī shèng guī xiāng   shuí shí cán yīng shì fěn zhuāng
ān fǎn hún sān zhé   màn néng jiǔì huí cháng
zhī jiān lài yǒu qīng qīng   qiǎn xíng rén zhē guò qiáng