和彦冲新凉

宋代 胡寅
河朔时堪拟,溟南意懒图。 相羊逢胜地,潇洒似精庐。 暝翠千山合,芳红一雨濡。 跳金鱼亦乐,烁石暑全无。 昨梦暌神女,沉疴问鬼臾。 无轮生四角,有愤反三隅。 方羡溪塘满,俄趋岸柳疎。 共欣甘入稻,仍喜脆归蔬。 歌舞还萦座,盘肴不趁虚。 放言庸喋蝶,引酹原徐徐。 有客敦农圃,多忧出赋租。 但教鱼菽具,何必囷仓余。 来卷千钟尽,归乘万窍呼。 御风非数数,爱酒亦如如。
shuò shí kān   míng nán lǎn
xiāng yáng féng shèng   xiāo shì jīng
míng cuì qiān shān   fāng hóng
tiào jīn   shuò shí shǔ quán
zuó mèng kuí shén   chén wèn guǐ
lún shēng jiǎo   yǒu fèn fǎn sān
fāng xiàn táng mǎn   é àn liǔ shū
gòng xīn gān dào   réng cuì guī shū
hái yíng zuò   pán yáo chèn
fàng yán yōng dié dié   yǐn lèi yuán
yǒu dūn nóng   duō yōu chū
dàn jiào shū   qūn cāng
lái juǎn qiān zhōng jǐn   guī chéng wàn qiào
fēng fēi shuò shuò   ài jiǔ