和彦冲三日饮

宋代 胡寅
名园直万金,一顷连芳荫。 秀峦千寻矗,石井百尺深。 花残尚闻莺,林胜不留鵀。 时来觅清暑,却扇凉沉沉。 三杯有道通,万户无法禁。 平生师洙泗,正尔戒已甚。 相彼无漏学,亦复忌疏渗。 红颜不肯驻,白发来寖寖。 洗心聆妙语,至味良足饮。 常闻丽泽兑,美润相灌浸。 淡交那甘坏,谅直靡谗譛。 此欢属吾辈,端匪异人任。 又怜嗫嚅子,有口终自噤。 不若更歌呼,醉挽溪流枕。
míng yuán zhí wàn jīn   qǐng lián fāng yīn
xiù luán qiān xún chù   shí jǐng bǎi chǐ shēn
huā cán shàng wén yīng   lín shèng liú rén
shí lái qīng shǔ   què shàn liáng chén chén
sān bēi yǒu dào tōng   wàn jìn
píng shēng shī zhū   zhèng ěr jiè shèn
xiāng lòu xué   shū shèn
hóng yán kěn zhù   bái lái jìn jìn
xīn líng miào   zhì wèi liáng yǐn
cháng wén duì   měi rùn xiāng guàn jìn
dàn jiāo gān huài   liàng zhí chán zèn
huān shǔ bèi   duān fěi rén rèn
yòu lián niè zi   yǒu kǒu zhōng jìn
ruò gèng   zuì wǎn liú zhěn