和彦冲

宋代 胡寅
诗腑五字城,酒肠九曲湾。 兴来摧高坚,觞至输潺湲。 眷此山涧曲,素缁邀畿寰。 人境俱寄陶,陋巷同乐颜。 新黍酿初熟,小槽泣微潜。 仅堪代汤茗,敢望颓玉山。 独余要眇音,超然难追攀。 所赖见宽假,悲呜三日閒。 清风又吹句,玉佩峥瑶环。 使我发深省,迷芜自除删。 得意言语外,放怀天地间, 人生贵知心,原言长往还。
shī chéng   jiǔ cháng jiǔ wān
xīng lái cuī gāo jiān   shāng zhì shū chán yuán
juàn shān jiàn   yāo huán
rén jìng táo   lòu xiàng tóng yán
xīn shǔ niàng chū shú   xiǎo cáo wēi qián
jǐn kān dài tāng míng   gǎn wàng tuí shān
yào miǎo yīn   chāo rán nán zhuī pān
suǒ lài jiàn kuān jiǎ   bēi sān xián
qīng fēng yòu chuī   pèi zhēng yáo huán
shǐ 使 shēn xǐng   chú shān
yán wài   fàng huái 怀 tiān jiān  
rén shēng guì zhī xīn   yuán yán zhǎng wǎng huán