和虚中所惠佳什

宋代 曹勋
君家妙誉自无双,每肯区区问礼忙。 颔下老髯仍不白,颜间喜气已微黄。 力扶雅道新章句,蔼有雄文古战场。 一夕诗来增浩叹,更和秋雨听浪浪。
jūn jiā miào shuāng   měi kěn wèn máng  
hàn xià lǎo rán réng bái   yán jiān wēi huáng  
dào xīn zhāng   ǎi yǒu xióng wén zhàn chǎng  
shī lái zēng hào tàn   gèng qiū tīng làng làng