和许尉小洞庭韵

宋代 王炎
古县周遭临水涯,中有胜地藏幽奇。 向来墨绶不领略,付与渔樵轻弃遗。 我乘苍螭上其顶,凭高小筑诛茅茨。 未能隐去学鲁山,且可寻幽如退之。 炊烟百堵共一市,民气稍稍春台熙。 至尊岂为茧丝计,老令恨无桃李蹊。 解衣一浣三年缁,微风碾碎青琉璃。 鱼龙悲啸吹白浪,烟霭吐吞蒙翠微。 湖中一点小君山,谁琢瑶琨圆中规。 朱弦一曲舞冯夷,凌风驾我双凫飞。 远唤古仙笙鹤来,月寒共醉玉东西。 天高可逐霞佩去,儿女牵衣吾未宜。 一官伛偻百僚底,苍髯欲雪将何为。 徘徊在此为五斗,时亦讽诵渊明词。 兹亭信美非我有,梦绕故园还欲归。
xiàn zhōu zāo lín shuǐ   zhōng yǒu shèng zàng yōu  
xiàng lái shòu lǐng lüè   qiáo qīng  
chéng cāng chī shàng dǐng   píng gāo xiǎo zhù zhū máo  
wèi néng yǐn xué shān   qiě xún yōu tuì 退 zhī  
chuī yān bǎi gòng shì   mín shāo shāo chūn tái  
zhì zūn wèi jiǎn   lǎo lìng hèn táo  
jiě huàn sān nián   wēi fēng niǎn suì qīng liú li  
lóng bēi xiào chuī bái làng   yān ǎi tūn méng cuì wēi  
zhōng diǎn xiǎo jūn shān   shuí zhuó yáo kūn yuán zhōng guī  
zhū xián féng   líng fēng jià shuāng fēi  
yuǎn huàn xiān shēng lái   yuè hán gòng zuì dōng 西  
tiān gāo zhú xiá pèi   ér qiān wèi  
guān bǎi liáo   cāng rán xuě jiāng wéi  
pái huái zài wèi dǒu   shí fěng sòng yuān míng  
tíng xìn měi fēi yǒu   mèng rào yuán hái guī