和许给事伤牛尚书

唐代 刘斌
名臣不世出,百工之所求。况乃非常器,遭逢兴运秋。 符彩照千里,铨衡综九流。经纶资百物,樽俎寄皇猷。 韶濩倾复理,典礼紊还修。虽贞栋梁任,兼好艺文游。 伫闻和鼎实,行当奉介丘。高衢翻税驾,阅水遽迁舟。 传呼更何日,曳履闻无由。归魂藐修路,征棹舣邗沟。 林薄长风惨,江上寒云愁。夜台终不曙,遗芳徒自留。
míng chén bu shi chū   bǎi gōng zhī suǒ qiú kuàng nǎi fēi cháng   zāo féng xīng yùn qiū
cǎi zhào qiān   quán héng zōng jiǔ liú jīng lún bǎi   zūn huáng yóu
sháo qīng   diǎn wěn hái xiū suī zhēn dòng liáng rèn   jiān hǎo wén yóu
zhù wén dǐng shí   háng dāng fèng jiè qiū gāo fān shuì jià   yuè shuǐ qiān zhōu
chuán gèng   wén yóu guī hún miǎo xiū   zhēng zhào hán gōu
lín cháng fēng cǎn   jiāng shàng hán yún chóu tái zhōng shǔ   fāng liú