和雪吟

宋代 卫宗武
庖无美炙惟野蓛,爨无积薪用劳轴。 夜半烹酒和雪吞,賸喜吾庐银作屋。 须臾清气散入脾,不觉吟肩楼耸玉。 映书更宜剔鱼蠹,拥被那肯作龟缩。 饱看衮衮来玉尘,搥璧断圭随所触。 地凝瑞气盈欲尺,水剪飞霙出犹六。 化工纤巧妙无伦,春卉秋葩总成仆。 最欣岁岁为农祥,散作阳和遍云谷。 去年一白兆年丰,幸为民力舒穷蹙。 今年将见腊前三,欲为民生洗荼毒。 不思金帐饮羊羔,不思朱门厌酒肉。 目前多幸生苟全生,稍得伸眉犹胜哭。 可怜赤子寒欲僵。生理不遗升斗蓄。 忧时第杜徒咏嗟,破庐冻死宁令独。 闭门犹喜得高眠,绝胜鲁公书食粥。
páo měi zhì wéi   cuàn xīn yòng láo zhóu  
bàn pēng jiǔ xuě tūn   shèng yín zuò  
qīng sàn   jué yín jiān lóu sǒng  
yìng shū gèng   yōng bèi kěn zuò guī suō  
bǎo kàn gǔn gǔn lái chén   chuí duàn guī suí suǒ chù  
níng ruì yíng chǐ   shuǐ jiǎn fēi yīng chū yóu liù  
huà gōng xiān qiǎo miào lún   chūn huì qiū zǒng chéng  
zuì xīn suì suì wèi nóng xiáng   sàn zuò yáng biàn yún  
nián bái zhào nián fēng   xìng wèi mín shū qióng  
jīn nián jiāng jiàn qián sān   wèi mín shēng  
jīn zhàng yǐn yáng gāo   zhū mén yàn jiǔ ròu  
qián duō xìng shēng gǒu quán shēng   shāo shēn méi yóu shèng  
lián chì hán jiāng shēng shēng dǒu    
yōu shí yǒng jiē   dòng níng lìng  
mén yóu gāo mián   jué shèng gōng shū shí zhōu