贺雪寄本府尚书

唐代 曹邺
雨雪不顺时,阴阳失明晦。麦根半成土,农夫泣相对。 我公诚诉天,天地忽已泰。长飙卷白云,散落群峰外。 拂砌花影明,交宫鹤翎碎。宿鸟晨不飞,犹疑月光在。 碧树香尽发,蠹虫声渐退。有客怀兔园,吟诗绕城内。
xuě shùn shí   yīn yáng shī míng huì mài gēn bàn chéng   nóng xiāng duì
gōng chéng tiān   tiān tài cháng biāo juǎn bái yún   sàn luò qún fēng wài
huā yǐng míng   jiāo gōng líng suì 宿 niǎo chén fēi   yóu yuè guāng zài
shù xiāng jǐn   chóng shēng jiàn tuì 退 yǒu huái 怀 yuán   yín shī rào chéng nèi