和薛丞

宋代 吴芾
归来林下恰年余,喜对青山更面湖。 野兴自来知不浅,宦情今日觉全无。 任从俗目嗤吾老,未许山灵诮客逋。 多谢新诗相慰藉,头风一读顿然苏。
guī lái lín xià qià nián   duì qīng shān gèng miàn
xīng lái zhī qiǎn   huàn qíng jīn jué quán
rèn cóng chī lǎo   wèi shān líng qiào
duō xiè xīn shī xiāng wèi jiè   tóu fēng dùn rán