和许长史筝伎篇

明代 李攀龙
君不闻秦筝多慢声,平台女儿新长成。家本邯郸行步好,生年十三指爪清。 安得此双弦索手,那能独酌高阳酒。正值倾囊无俸钱,将来换马还肯否。 自从解赠同心结,不惜樽前香腕折。几回玉柱雁池飞,春愁散作梁园雪。 合就罗敷陌上桑,含颦一啭发中堂。遥知华发王门客,纵是风流也断肠。
jūn wén qín zhēng duō màn shēng   píng tái ér xīn zhǎng chéng jiā běn hán dān xíng hǎo   shēng nián shí sān zhǐ zhǎo qīng
ān shuāng xián suǒ shǒu   néng zhuó gāo yáng jiǔ zhèng zhí qīng náng fèng qián   jiāng lái huàn hái kěn fǒu
cóng jiě zèng tóng xīn jié   zūn qián xiāng wàn zhé huí zhù yàn chí fēi   chūn chóu sàn zuò liáng yuán xuě
jiù luó shàng sāng   hán pín zhuàn zhōng táng yáo zhī huá wáng mén   zòng shì fēng liú duàn cháng