和宣州钱判官使院厅前石楠树

唐代 孟郊
大朴既一剖,众材争万殊。懿兹南海华,来与北壤俱。 生长如自惜,雪霜无凋渝。笼笼抱灵秀,簇簇抽芳肤。 寒日吐丹艳,赪子流细珠。鸳鸯花数重,翡翠叶四铺。 雨洗新妆色,一枝如一姝。耸异敷庭际,倾妍来坐隅。 散彩饰机案,馀辉盈盘盂。高意因造化,常情逐荣枯。 主公方寸中,陶植在须臾。养此奉君子,赏觌日为娱。 始觉石楠咏,价倾赋两都。棠颂庶可比,桂词难以逾。 因谢丘墟木,空采落泥涂。时来开佳姿,道去卧枯株。 争芳无由缘,受气如郁纡。抽肝在郢匠,叹息何踟蹰。
pōu   zhòng cái zhēng wàn shū nán hǎi huá   lái běi rǎng
shēng zhǎng   xuě shuāng diāo lóng lóng bào líng xiù   chōu fāng
hán dān yàn   chēng zi liú zhū yuān yāng huā shù zhòng   fěi cuì
xīn zhuāng   zhī shū sǒng tíng   qīng yán lái zuò
sàn cǎi shì àn   huī yíng pán gāo yīn zào huà   cháng qíng zhú róng
zhǔ gōng fāng cùn zhōng   táo zhí zài yǎng fèng jūn zi   shǎng wèi
shǐ jué shí nán yǒng   jià qīng liǎng táng sòng shù   guì nán
yīn xiè qiū   kōng cǎi luò shí lái kāi jiā 姿   dào zhū
zhēng fāng yóu yuán   shòu chōu gān zài yǐng jiàng   tàn chí chú