和西厓李阁老韵留题金山

明代 沈周
尽有风波怯往还,又因名胜使人攀。天将白玉浮诸水,谁以黄金姓此山。 欲就一竿渔浩荡,更凭双足弄潺湲。老僧莫作谁何问,只借中泠洗醉颜。
jǐn yǒu fēng qiè wǎng huán   yòu yīn míng shèng shǐ 使 rén pān tiān jiàng bái zhū shuǐ shuí   huáng jīn xìng shān    
jiù gān 竿 hào dàng   gèng píng shuāng nòng chán yuán lǎo sēng zuò shuí wèn zhǐ   jiè zhōng líng zuì yán