和休邑唐明府哭弟韵

宋代 朱升
执手忆长路,托体悲高原。何论手足恩,常情可忍言。 公家此令弟,高怀寄林园。文章丽以则,善庆子又孙。 元方人所钦,清流想同源。帷巾所讲贯,华藻相翩翻。 人生会有归,橐钥吐复吞。修短一间耳,古来谁独存。 不忘谓之寿,可与通人论。开导其嗣息,天理培灵根。 啼乌夜欲旦,飞蚊日将昏。勖哉崇美德,忧喜在一门。
zhí shǒu cháng   tuō bēi gāo yuán lùn shǒu ēn   cháng qíng rěn yán
gōng jiā lìng   gāo huái 怀 lín yuán wén zhāng   shàn qìng zi yòu sūn
yuán fāng rén suǒ qīn   qīng liú xiǎng tóng yuán wéi jīn suǒ jiǎng guàn   huá zǎo xiāng piān fān
rén shēng huì yǒu guī   tuó yào tūn xiū duǎn jiān ěr   lái shuí cún
wàng wèi zhī shòu 寿   tōng rén lùn kāi dǎo   tiān péi líng gēn
dàn   fēi wén jiāng hūn zāi chóng měi   yōu zài mén