和信仲喜雨二首

宋代 胡寅
云汉吁嗟堕杳冥,德音雷动走群灵。 天心逢契牺牲祷,田畯先闻黍稷馨。 帘卷西山增爽气,水通南涧漫平汀。 一篇可嗣东坡记,北榭今成喜雨亭。 天公知我亦顽冥,不许山川借宠灵。 何事民谣为膏泽,只因君德荐明馨。 楩楠未厌云迷谷,鸥鹭初便水满汀。 试揽秋光澄北榭,千峰争翠岌岩亭。
yún hàn jiē duò yǎo míng   yīn léi dòng zǒu qún líng
tiān xīn féng shēng dǎo   tián jùn xiān wén shǔ xīn
lián juǎn 西 shān zēng shuǎng   shuǐ tōng nán jiàn màn píng tīng
piān dōng   běi xiè jīn chéng tíng
tiān gōng zhī wán míng   shān chuān jiè chǒng líng
shì mín yáo wèi gào   zhǐ yīn jūn jiàn míng xīn
pián nán wèi yàn yún   ōu chū biàn 便 shuǐ mǎn tīng
shì lǎn qiū guāng chéng běi xiè   qiān fēng zhēng cuì yán tíng