贺新凉(送灵山冯可久通守浔阳)

宋代 陆象泽
笛唤春风起。向湖边、腊前折柳,问君何意。孤负梅花立晴昼,一舸凄凉雪底,但小阁、琴棋而已。佳客清明留不住,为匡庐、只在家窗里。湓浦去,两程耳。 草堂旧日谈经地。更从容、南山北水,庚楼重倚。万卷心胸几千古,仰首骎骎紫气。正江上、风寒如此。且趁霜天鲈鱼好,把貂裘、换酒长安市。明夜去,月千里。
huàn chūn fēng xiàng biān qián zhé liǔ   wèn jūn méi huā qíng zhòu   liáng xuě   dàn xiǎo qín ér jiā qīng míng liú zhù   wèi kuāng zhī zài jiā chuāng pén   liǎng chéng ěr
cǎo táng jiù tán jīng gèng cóng róng nán shān běi shuǐ   gēng lóu zhòng wàn juàn xīn xiōng qiān   yǎng shǒu qīn qīn zhèng jiāng shàng fēng hán qiě chèn shuāng tiān hǎo   diāo qiú huàn jiǔ cháng ān shì míng   yuè qiān