贺新凉 其一
往事何堪数!想当年、江湖满地,阻吾归路。不信回车须痛哭,凄绝天涯囚旅。
且莫问、闲愁几许。南国伤谗怜楚客,读洞庭袅袅秋风句。
山鬼泣,夜难曙。
年华似水留难住。忒匆匆、春风两度,乱飘花絮。一霎池塘红雨过,更是数声杜宇。
低唤道、不如归去。旧恨新愁浑不管,只故人侠骨长埋土。
拈泪笔,填金缕。
wǎng
往
shì
事
hé
何
kān
堪
shù
数
!
xiǎng
想
dāng
当
nián
年
jiāng
、
hú
江
mǎn
湖
dì
满
zǔ
地
,
wú
阻
guī
吾
lù
归
bù
路
xìn
。
huí
不
chē
信
xū
回
tòng
车
kū
须
qī
痛
jué
哭
,
tiān
凄
yá
绝
qiú
天
lǚ
涯
囚
旅
。
qiě
且
mò
莫
wèn
问
xián
、
chóu
闲
jǐ
愁
xǔ
几
nán
许
guó
。
shāng
南
chán
国
lián
伤
chǔ
谗
kè
怜
dú
楚
dòng
客
,
tíng
读
niǎo
洞
niǎo
庭
qiū
袅
fēng
袅
jù
秋
风
句
。
shān
山
guǐ
鬼
qì
泣
,
yè
夜
nán
难
shǔ
曙
。
nián
年
huá
华
shì
似
shuǐ
水
liú
留
nàn
难
zhù
住
tè
。
cōng
忒
cōng
匆
chūn
匆
fēng
、
liǎng
春
dù
风
luàn
两
piāo
度
,
huā
乱
xù
飘
yī
花
shà
絮
chí
。
táng
一
hóng
霎
yǔ
池
guò
塘
gèng
红
shì
雨
shù
过
,
shēng
更
dù
是
yǔ
数
声
杜
宇
。
dī
低
huàn
唤
dào
道
bù
、
rú
不
guī
如
qù
归
jiù
去
hèn
。
xīn
旧
chóu
恨
hún
新
bù
愁
guǎn
浑
zhǐ
不
gù
管
,
rén
只
xiá
故
gǔ
人
zhǎng
侠
mái
骨
tǔ
长
埋
土
。
niān
拈
lèi
泪
bǐ
笔
,
tián
填
jīn
金
lǚ
缕
。