贺新凉 秋暮答振希

清代 吴灏
风紧秋何急。感流光、年华易晚,寂寞为客。憔悴芙蓉花已谢,长是相思苦织。 看落叶、霜红岑寂。怎奈孤灯人怊怅,尽无聊、秋梦寒无力。 春已远,去无迹。 高歌一曲霜天碧。散清愁、葡萄酒美,何堪消得。休笑青衫尘埃满,能耐薼羹可食。 人未老、韶光虚掷。燕燕明年归应早,傍帘边、伴那花晨夕。 长一啸,晚风入。
fēng jǐn qiū gǎn liú guāng nián huá wǎn   wèi qiáo cuì róng huā xiè   cháng shì xiāng zhī
kàn luò shuāng hóng cén zěn nài dēng rén chāo chàng   jǐn liáo qiū mèng hán
chūn yuǎn  
gāo shuāng tiān sàn qīng chóu tao jiǔ měi   kān xiāo de xiū xiào qīng shān chén āi mǎn   néng nài chén gēng shí
rén wèi lǎo sháo guāng zhì yàn yàn míng nián guī yīng zǎo   bàng lián biān bàn huā chén
zhǎng xiào   wǎn fēng