贺新凉 秋林著书图,蔼卿属赋

清代 关锳
一夜清溪雨。已千山、万山黄叶,飘流无主。何况悲秋人寂寞,那不鬓丝成素。 算还是、青毡抛去。侬理丝筒君把钓,尚全家、靠得鱼竿住。 便鸥鸟,也应许。 人生多被浮名误。念当时、萤飘蠹老,几人词赋。如此葫芦依样画,怎免樵夫笑汝。 空赢得、尘埋玉树。不及西风枝上叶,到飘零、尚有归痕处。 君不见,杜陵墓。
qīng qiān shān wàn shān huáng   piāo liú zhǔ kuàng bēi qiū rén   bìn chéng
suàn hái shì qīng zhān pāo nóng tǒng jūn diào   shàng quán jiā kào de gān 竿 zhù
biàn 便 ōu niǎo   yīng
rén shēng duō bèi míng niàn dāng shí yíng piāo lǎo   rén lu yàng huà   zěn miǎn qiáo xiào
kōng yíng de chén mái shù 西 fēng zhī shàng   dào piāo líng shàng yǒu guī hén chù
jūn jiàn   líng