贺新凉 冬夜书怀

清代 曹贞吉
斜汉西南落。正繁霜、关河凄紧,搅林风恶。历历大星垂几点,光射五云楼阁。 听寒夜、数声残柝。浊酒一杯浇磊块,笑枯肠、那得生芒角。 吾所志,在林壑。 鲰生福相天然薄。对西风、棱棱瘦骨,支床如削。老矣北堂人健否,梦里乍逢还觉。 惭愧煞、林边鸟鹊。头秃毛君归亦得,淡生涯、老瓦盆中乐。 追麑犊,力耕作。
xié hàn 西 nán luò zhèng fán shuāng guān jǐn   jiǎo lín fēng è xīng chuí diǎn   guāng shè yún lóu
tīng hán shù shēng cán tuò zhuó jiǔ bēi jiāo lěi kuài   xiào cháng de shēng máng jiǎo
suǒ zhì   zài lín
zōu shēng xiàng tiān rán báo duì 西 fēng léng léng shòu   zhī chuáng xuē lǎo běi táng rén jiàn fǒu   mèng zhà féng hái jué
cán kuì shā lín biān niǎo què tóu máo jūn guī   dàn shēng lǎo pén zhōng
zhuī   gēng zuò