贺新凉 地震后喜濂至都门

清代 曹贞吉
乍见衔悲喜。又经过、空花泡影,途分人鬼。瘦骨嵓嵓驴背下,强拭阑干别泪。 带秋雨、秋风情味。尔未成名吾将老,问荒山、负耒何年事。 生计在,尚余几。 传闻消息惊千里。累衰亲、萧条白发,关心游子。无限苍生归劫火,我辈偶然活耳。 还共饱、长安珠米。苦语难终嫌夜短,灯荧荧、一点摇窗纸。 燕酒薄,那能醉。
zhà jiàn xián bēi yòu jīng guò kōng huā pào yǐng   fēn rén guǐ shòu yán yán bèi xià   qiáng shì lán gān bié lèi
dài qiū qiū fēng qíng wèi ěr wèi chéng míng jiāng lǎo   wèn huāng shān lěi nián shì
shēng zài   shàng
chuán wén xiāo xi jīng qiān lèi shuāi qīn xiāo tiáo bái   guān xīn yóu xiàn cāng shēng guī jié huǒ   bèi ǒu rán huó ěr
hái gòng bǎo cháng ān zhū nán zhōng xián duǎn   dēng yíng yíng diǎn yáo chuāng zhǐ
yàn jiǔ báo   néng zuì