贺新凉 得来韵再和

清代 曹贞吉
骀荡春如醉。踏东华、软红十丈,随他赵李。前路茫茫何所似,闷海难寻边际。 得新句、佳名黔寄。闻道东山堪蹑屐,须磨崖、泼墨惊时辈。 频置酒,群公喜。 天南地北人同悴。叹婆娑、潘郎鬓影,经霜先敝。三世金环谁认取,顾况中情难巳。 彼达者、延陵季子。槐绿垂垂侵麦秀,动归心、一片明湖水。 长太息,吾衰矣。
dài dàng chūn zuì dōng huá ruǎn hóng shí zhàng   suí zhào qián máng máng suǒ shì   mèn hǎi nàn xún biān
xīn jiā míng qián wén dào dōng shān kān niè   jīng shí bèi
pín zhì jiǔ   qún gōng
tiān nán běi rén tóng cuì tàn suō pān láng bìn yǐng   jīng shuāng xiān sān shì jīn huán shuí rèn   kuàng zhōng qíng nán
zhě yán líng huái 绿 chuí chuí qīn mài xiù   dòng guī xīn piàn míng shuǐ
cháng tài   shuāi