贺新凉

清代 吴藻
桐叶惊秋堕。望苕苕、碧空无际,停云几朵。忽忆故人当此日,定整新凉诗课。 记曾在、香边砚左,煨茗清谈今昔话,感杨花、作雪莲开火。 评月旦,笑还唾。 何时再向青绫坐。约联吟、二三知己,兰陵争播。小叙珠宫追往事,一霎天风吹过。 只襟上、酒痕犹涴。莫怪双鱼迟尺素,为伤离、卧病愁难可。 歌一阕、索君和。
tóng jīng qiū duò wàng tiáo tiáo kōng tíng yún   duǒ rén dāng dìng zhěng xīn   liáng shī        
céng zài xiāng biān yàn zuǒ wēi   míng qīng tán jīn huà gǎn   yáng huā zuò xuě lián kāi huǒ      
píng yuè dàn   xiào hái tuò  
shí zài xiàng qīng líng zuò yuē lián yín èr sān zhī lán líng   zhēng xiǎo zhū gōng zhuī wǎng shì shà tiān   fēng chuī guò        
zhǐ jīn shàng jiǔ hén yóu guài shuāng chí chǐ wèi shāng   bìng chóu nán        
què suǒ jūn