贺新凉

清代 吴藻
六曲屏山角。有丝丝、柳条绾住,一痕春脚。却怪天公偏耐冷,作就轻阴漠漠。 正晓睡、被莺催觉。病怯馀寒禁不得,检青箱、重把湖绵著。 梳裹罢,启湘箔。 心情只似今非昨。报庭前、残红谢也,又添离索。狼藉胭脂香满地,多半隔宵风恶。 翻悟到、人生荣落。回首繁华原若梦,再休提、命合如花薄。 茵与溷,偶然错。
liù píng shān jiǎo yǒu liǔ tiáo wǎn zhù hén   chūn jiǎo què guài tiān gōng piān nài lěng zuò jiù qīng   yīn        
zhèng xiǎo shuì bèi yīng cuī jué bìng qiè hán jīn jiǎn qīng   xiāng zhòng mián zhù        
shū guǒ   xiāng  
xīn qíng zhǐ shì jīn fēi zuó bào tíng qián cán hóng xiè yòu tiān   suǒ láng yān zhī xiāng mǎn duō bàn   xiāo fēng è        
fān dào rén shēng róng luò huí shǒu fán huá yuán ruò mèng zài xiū   mìng huā báo        
yīn hùn   ǒu rán cuò