贺新郎·自愿卑栖翼

宋代 冯取洽
自顾卑栖翼。似沧洲、白鸟悠悠,静依拳石。聊寄一梯云木表,俯视霁虹千尺。乐江上、山间声色。镜样清流环样绕,笑赐湖、一曲夸唐敕。尘外趣,有谁识。 飞来妙墨痕犹湿。走盘珠流出,不火食人胸膈。三叹阳春知和寡,但觉光生虚室。何处觅、倚歌箫客。他日玉林来得否,待平分、风月供吟笔。添一友,共闲逸。
bēi shì cāng zhōu bái niǎo yōu yōu   jìng quán shí liáo yún biǎo   shì hóng qiān chǐ jiāng shàng shān jiān shēng jìng yàng qīng liú huán yàng rào   xiào kuā táng chì chén wài   yǒu shuí shí
fēi lái miào hén yóu shī 湿 zǒu pán zhū liú chū   huǒ shí rén xiōng sān tàn yáng chūn zhī guǎ   dàn jué guāng shēng shì chǔ xiāo lín lái de fǒu   dài píng fēn fēng yuè gōng yín tiān yǒu   gòng xián