贺新郎 自题草堂

明代 王夫之
狼籍成衰老。唯馀此、数茎瘦骨,随风颠倒。满目江山无熟处,一曲林峦新造。 何敢望、松萦竹抱。新绿半畦荒径侧,怕萋萋、仍是黏天草。 钁头在,还须埽。 东墙幸有冰轮好。到秋来、暖雪生眉,琼浆灌脑。人道森寒清彻髓,也是龟毛蛇爪。 阿鼻狱,蓬箂岛。
láng chéng shuāi lǎo wéi shù jīng shòu suí fēng   diān dào mǎn jiāng shān shú chù lín   luán xīn zào        
gǎn wàng sōng yíng zhú bào xīn bàn 绿 huāng jìng   réng shì nián tiān cǎo        
jué tóu zài   hái sào  
dōng qiáng xìng yǒu bīng lún hǎo dào qiū lái nuǎn xuě shēng méi qióng jiāng   guàn nǎo rén dào sēn hán qīng chè suǐ shì guī   máo shé zhǎo        
ā   péng lái dǎo