贺新郎(再韵赋梅)

宋代 刘学箕
东阁凭诗说。对丰姿、飘然杖屦,澹然巾葛。竹外一枝斜更好,玉质冰肌粲雪。谁折向、满头宣发。水驿云窗烟庭院,更宜晴、宜雨还宜月。霜夜永,景萧瑟。 孤芳敻与群芳别。陇程遥、攀条难寄,碧云惊合。桃李漫山空春艳,不比仙风道骨。有潇洒、清新奇绝。我被幽香相懊恼,宋广平、岂但心如铁。飞暗度,石吹裂。东坡梅诗:“昨夜东风吹石裂,暗随飞雪度关山。”
dōng píng shī shuō duì fēng 姿 piāo rán zhàng   dàn rán jīn zhú wài zhī xié gèng hǎo   zhì bīng càn xuě shuí zhé xiàng mǎn tóu xuān shuǐ 驿 yún chuāng yān tíng yuàn   gèng qíng hái yuè shuāng yǒng   jǐng xiāo
fāng xiòng qún fāng bié lǒng chéng yáo pān tiáo nán   yún jīng táo màn shān kōng chūn yàn   xiān fēng dào yǒu xiāo qīng xīn jué bèi yōu xiāng xiāng ào nǎo   sòng guǎng 广 píng dàn xīn tiě fēi àn   shí chuī liè dōng méi shī     :“ zuó dōng fēng chuī shí   liè àn suí fēi xuě guān