贺新郎(再用韵饯吴宪)

宋代 李公昴
过雨璇空湿。浩秋香、光浮桂菊,晓风吹入。柳系牙樯应小驻,草草还成胜集。又追趁、牡车原隰。照座玉人风骨耸,想胸蟠、蕊阙琳琅笈。真作者,世难及。 远山云雾工开翕。共朱阑徙倚,总好锦囊收拾。老我只今才思涩,知二争如知十。戛金缕、檀敲休急。访古夷犹行八境,忆朝阳、鸣凤台端立。笔也醉,砚池吸。
guò xuán kōng shī 湿 hào qiū xiāng guāng guì   xiǎo fēng chuī liǔ qiáng yīng xiǎo zhù   cǎo cǎo hái chéng shèng yòu zhuī chèn chē yuán zhào zuò rén fēng sǒng   xiǎng xiōng pán ruǐ quē lín láng zhēn zuò zhě   shì nán
yuǎn shān yún gōng kāi gòng zhū lán   zǒng hǎo jǐn náng shōu shí lǎo zhī jīn cái   zhī èr zhēng zhī shí jiá jīn tán qiāo xiū fǎng 访 yóu xíng jìng   zhāo yáng míng fèng tái duān zuì   yàn chí