贺新郎(再和)

宋代 吴潜
宇宙原无外。问当年、渠缘底事,强逃人世。争心刘郎栽种后,长恁玄都观里。何用羡、武陵溪水。一见桃花还一笑,领春工、千古无穷意。儿女恨,且收起。 洞中空阔多闲地。但人闲、羊肠九折,未能如此。我已衰翁君渐老,那复颠张醉李。看翻覆、雨阴风霁。捱得清和时候了,舣扁舟、只待归来耳。惟处静,解吾志。
zhòu yuán wài wèn dāng nián yuán shì   qiáng táo rén shì zhēng xīn liú láng zāi zhòng hòu   zhǎng nèn xuán dōu guān yòng xiàn líng shuǐ jiàn táo huā hái xiào   lǐng chūn gōng qiān qióng ér hèn   qiě shōu
dòng zhōng kōng kuò duō xián dàn rén xián yáng cháng jiǔ zhé   wèi néng shuāi wēng jūn jiàn lǎo   diān zhāng zuì kàn fān yīn fēng ái qīng shí hou le   piān zhōu zhǐ dài guī lái ěr wéi chù jìng   jiě zhì