贺新郎 友人以感事长调见示元韵答之
守着青山老,倚斜阳、风回一线,鸟鸣蝉噪。聆此天音谁得似?
况在白云怀抱。醒旧梦、原无迟早。莫把尘窗长封闭,对苍崖、试共松猿啸。
殊不信,应声悄。
交情怕忆当初好。痛而今、埋琴冢上,剩残烟袅。偏是游丝焚难断,总被他人猜到。
更休说、色空俱了。我本凡胎多俗骨,每违心、听谱清平调。
新格局,未曾料。
shǒu
守
zhe
着
qīng
青
shān
山
lǎo
老
,
yǐ
倚
xié
斜
yáng
阳
、
、
fēng
风
huí
回
yī
一
xiàn
线
,
niǎo
鸟
míng
鸣
chán
蝉
zào
噪
。
。
líng
聆
cǐ
此
tiān
天
yīn
音
shuí
谁
de
得
sì
似
?
kuàng
况
zài
在
bái
白
yún
云
huái
怀
bào
抱
。
。
xǐng
醒
jiù
旧
mèng
梦
、
、
yuán
原
wú
无
chí
迟
zǎo
早
。
。
mò
莫
bǎ
把
chén
尘
chuāng
窗
zhǎng
长
fēng
封
bì
闭
,
duì
对
cāng
苍
yá
崖
、
、
shì
试
gòng
共
sōng
松
yuán
猿
xiào
啸
。
。
shū
殊
bù
不
xìn
信
,
yīng
应
shēng
声
qiāo
悄
。
。
jiāo
交
qing
情
pà
怕
yì
忆
dāng
当
chū
初
hǎo
好
。
。
tòng
痛
ér
而
jīn
今
、
、
mái
埋
qín
琴
zhǒng
冢
shàng
上
,
shèng
剩
cán
残
yān
烟
niǎo
袅
。
。
piān
偏
shì
是
yóu
游
sī
丝
fén
焚
nán
难
duàn
断
,
zǒng
总
bèi
被
tā
他
rén
人
cāi
猜
dào
到
。
。
gēng
更
xiū
休
shuō
说
、
、
sè
色
kōng
空
jù
俱
le
了
。
。
wǒ
我
běn
本
fán
凡
tāi
胎
duō
多
sú
俗
gǔ
骨
,
měi
每
wéi
违
xīn
心
、
、
tīng
听
pǔ
谱
qīng
清
píng
平
diào
调
。
。
xīn
新
gé
格
jú
局
,
wèi
未
céng
曾
liào
料
。
。