贺新郎·雅有登山癖

宋代 王义山
雅有登山癖。觉老来、尚可跻攀,浪游蹑屐。险怪嶕峣称雁荡,争秀群山第一。更耸出、穹崖千尺。景物深藏长谷里,最上龛,水凿时冲激。硉矹处,钜□石。 地生天作谁能识。睹江山如故,恨无一时人物。灵运当年为太守,佳处都曾游历。独不见、此山脚迹。风月直须人管领,怎不移、石壁题岩壁。今且著,老夫笔。
yǒu dēng shān jué lǎo lái shàng pān   làng yóu niè xiǎn guài jiāo yáo chēng yàn dàng   zhēng xiù qún shān gèng sǒng chū qióng qiān chǐ jǐng shēn cáng zhǎng   zuì shàng kān   shuǐ záo shí chōng chù     shí
shēng tiān zuò shuí néng shí jiāng shān   hèn shí rén líng yùn dāng nián wèi tài shǒu   jiā chǔ dōu céng yóu jiàn shān jiǎo fēng yuè zhí rén guǎn lǐng   zěn shí yán jīn qiě zhù   lǎo