贺新郎·幸得闲中趣

宋代 李曾伯
幸得闲中趣。问何为、倏逾桂岭,重来荆渚。唤醒门前弧矢梦,钩月相辉初度。谩羞听、军中鼙鼓。马上弓刀成底事,仅平明、旆入襄州去。能不愧,古羊杜。此身何以酬明主。怅新来、鬓毛添白,衰容如许。三万貔貅齐贾勇,好为一清狐兔。看柳色、大堤如故。世事付之杯酒外,那棋边、得失都休语。来共看,雁儿舞。
xìng de xián zhōng wèn wéi shū guì lǐng   chóng lái jīng zhǔ huàn xǐng mén qián shǐ mèng   gōu yuè xiàng huī chū mán xiū tīng jūn zhōng shàng gōng dāo chéng shì   jǐn píng míng pèi xiāng zhōu néng kuì   yáng shēn chóu míng zhǔ chàng xīn lái bìn máo tiān bái   shuāi róng sān wàn xiū yǒng   hǎo wèi qīng kàn liǔ shì shì zhī bēi jiǔ wài   biān shī dōu xiū lái gòng kàn   yàn ér