贺新郎·晓色明窗绮

宋代 袁去华
晓色明窗绮。耿残灯、寒生翠幕,鸟啼人起。一夜西园新雨过,细草闲花似洗。漾澜影、柳塘春水。闲昼双飞归来燕,正东风、漫漫吹桃李。还是个,闷天气。回廊小院帘垂地。想连天、芳草萋迷,短长亭外。愁到春来依然在,旧事浑如梦里。又生怕、人惊憔悴。楼上谁家吹长笛,向曲中、说尽相思意。三弄处,寸心碎。
xiǎo míng chuāng gěng cán dēng hán shēng cuì   niǎo rén 西 yuán xīn guò   cǎo xián huā shì yàng lán yǐng liǔ táng chūn shuǐ xián zhòu shuāng fēi guī lái yàn   zhèng dōng fēng màn màn chuī táo hái shì   mèn tiān huí láng xiǎo yuàn lián chuí xiǎng lián tiān fāng cǎo   duǎn cháng tíng wài chóu dào chūn lái rán zài   jiù shì hún mèng yòu shēng rén jīng qiáo cuì lóu shàng shuí jiā chuī cháng   xiàng zhōng shuō jǐn xiāng sān nòng chù   cùn xīn suì