贺新郎·笑口开能几

宋代 吴潜
笑口开能几。把年年、芳情冶思,总抛闲里。桃杏枝头春才半,寒食清明又是。但岁月、飙飞川逝。回首秦楼双燕语,到如今、目断斜阳外。将往事,试重记。 香罗尚有相思泪。算人生、新愁易积,旧欢难继。水上流红无觅处,还隔关山万里。但赢得、新来憔悴。昨夜东风颠狂后,想余芳、尽是飘零底。词写就,倩谁寄。
xiào kǒu kāi néng nián nián fāng qíng   zǒng pāo xián táo xìng zhī tóu chūn cái bàn   hán shí qīng míng yòu shì dàn suì yuè biāo fēi chuān shì huí shǒu qín lóu shuāng yàn   dào jīn duàn xié yáng wài jiāng wǎng shì   shì zhòng
xiāng luó shàng yǒu xiāng lèi suàn rén shēng xīn chóu   jiù huān nán shuǐ shàng liú hóng chù   hái guān shān wàn dàn yíng de xīn lái qiáo cuì zuó dōng fēng diān kuáng hòu   xiǎng fāng jìn shì piāo líng xiě jiù   qiàn shuí