贺新郎五十八首 其十一

清代 蒋士铨
仰屋和谁语。计年华、人生不过,数十寒暑。转忆四龄初识字,指点真劳慈母。 授经传、咿唔辛苦,母意孜孜儿欲卧,剪寒灯、掩泣心酸楚。 教跽听、丽谯鼓。 十龄骑马随吾父。历中原东西南北,乾坤如许。天下河山看大半,弱冠幡然归去。 风折我、中庭椿树。血渍麻衣初脱了,旧青衫、又染京华土,败翎折、堕齐鲁。
yǎng shuí nián huá rén shēng guò   shù shí hán shǔ zhuǎn líng chū shí   zhǐ diǎn zhēn láo
shòu jīng zhuàn xīn   ér   jiǎn hán dēng yǎn xīn suān chǔ
jiào tīng qiáo
shí líng suí zhōng yuán dōng 西 nán běi   qián kūn tiān xià shān kàn bàn   ruò guàn fān rán guī
fēng zhé zhōng tíng chūn 椿 shù xuè chū tuō le   jiù qīng shān yòu rǎn jīng huá   bài líng zhé duò