贺新郎五十八首 其二十九

清代 蒋士铨
寇至无人抗。叹孤城、丸泥失守,谁当屏障。就令归田遗一老,肯复去先民望。 露白刃、与公相向,乱世之人为贼好。劝先生、冠改黄巾样。 得富贵、且无恙。 公怒眦裂声何壮,看微臣此时心目,海天空旷。愿脱齿牙为剑戟,一骂豕蛇都丧。 贼顾曰、是真倔强,尔不我从须赂耳,奈穷官、壁立无封藏。 但斫此、好头项。
kòu zhì rén kàng tàn chéng wán shī shǒu   shuí dāng píng zhàng jiù lìng guī tián lǎo   kěn xiān mín wàng
lòu bái rèn gōng xiāng xiàng   luàn shì zhī rén wéi zéi hǎo quàn xiān sheng guān gǎi huáng jīn yàng
guì qiě yàng
gōng liè shēng zhuàng   kàn wēi chén shí xīn   hǎi tiān kōng kuàng yuàn tuō chǐ 齿 wèi jiàn   shǐ shé dōu sàng
zéi yuē shì zhēn jué jiàng   ěr cóng ěr   nài qióng guān fēng cáng
dàn zhuó hǎo tóu xiàng