贺新郎 五人之墓再用前韵

清代 陈维崧
古碣穿云罅。记当年、黄门诏狱,群贤就鲊。激起金阊十万户,白棓霜戈激射。 风雨骤、冷光高下。慷慨吴儿偏嗜义,便提烹、谈笑何曾怕。 抉吾目,胥门挂。 铜仙有泪如铅泻。怅千秋、唐陵汉隧,荒寒难画。此处丰碑长屹立,苔绣坟前羊马。 敢轻易、霆轰电打。多少道傍卿与相,对屠沽、不愧谁人者。 野香发,暗狼藉。
jié chuān 穿 yún xià dāng nián huáng mén zhào qún xián   jiù zhǎ jīn chāng shí wàn bái bàng shuāng   shè        
fēng zhòu lěng guāng gāo xià kāng kǎi ér piān shì biàn   pēng 便 tán xiào zēng        
jué   mén guà  
tóng xiān yǒu lèi qiān xiè chàng qiān qiū táng líng hàn suì huāng hán   nán huà chù fēng bēi zhǎng tái xiù fén   qián yáng        
gǎn qīng tíng hōng diàn duō shǎo dào bàng qīng xiāng duì   kuì shuí rén zhě        
xiāng   àn láng