贺新郎·谓是无情者

宋代 葛长庚
谓是无情者。又如何、临歧欲别,泪珠如洒。此去兰舟双桨急,两岸秋山似画。况已是、芙蓉开也。小立西风杨柳岸,觉衣单、略说些些话。重把我,袖儿把。小词做了和愁写。送将归、要相思处,月明今夜。客里不堪仍送客,平昔交游亦寡。况惨惨、苍梧之野。未可凄凉休哽咽,更明朝、後日才方罢。却默默,斜阳下。
wèi shì qíng zhě yòu lín bié   lèi zhū lán zhōu shuāng jiǎng   liǎng àn qiū shān shì huà kuàng shì róng kāi xiǎo 西 fēng yáng liǔ àn   jué dān lüè shuō xiē xiē huà zhòng   xiù ér xiǎo zuò le chóu xiě sòng jiāng guī yào xiāng chù   yuè míng jīn kān réng sòng   píng jiāo yóu guǎ kuàng cǎn cǎn cāng zhī wèi liáng xiū gěng   gèng míng cháo hòu cái fāng què   xié yáng xià